Chuyên mục
Phật Học

Đứa Bé 8 Tuổi Cũng Thuộc – Ông Lão 80 Chưa Làm Xong…

Hồi xưa có Thiền sư Đạo Lâm ở Trung Quốc, Ngài rất quyết tâm tu hành. Để đạt được kết quả như sở nguyện, Ngài dùng cây cột thành chỗ ngồi như một ổ quạ, trên cháng ba của một gốc cổ thụ. Ngài ngồi đó để tu tập. Đương thời người ta không biết tên Ngài là gì nên họ gọi là Ô Sào Thiền sư (Ô là quạ, sào là ổ, Thiền sư ngồi tu trên ổ quạ). Do quyết tâm tu nên chẳng bao lâu Ngài ngộ đạo. Từ đó, tiếng đồn vang khắp.

Khi ấy Bạch Cư Dị là một thi sĩ nổi tiếng và rất mến mộ đạo Phật. Nghe Ngài là người được đắc đạo nên ông tìm tới. Dưới gốc cây, ông nhìn lên chắp tay thưa:

“Bạch Hòa thượng, cúi xin Ngài vì con nói pháp cương yếu, để con theo đó mà tu.”

Ngài liền đọc bài kệ, nguyên văn chữ Hán là:
– ‘Chư ác mạc tác
– Chúng thiện phụng hành
– Tự tịnh kỳ ý
– Thị chư Phật giáo’

Dịch:
– ‘Chớ làm các điều ác
– Vâng làm các điều lành
– Giữ tâm ý trong sạch
– Đây lời chư Phật dạy’.

Bạch Cư Dị nghe xong thầm nghĩ, ngỡ là Thiền sư sẽ khai thị đạo lý thâm sâu cho mình, không ngờ Ngài lại nói ra điều tầm thường đến thế, cảm thấy quá thất vọng.

Bạch Cư Dị nói:
– Bạch Hòa thượng, bài kệ này con nít tám tuổi cũng thuộc, Ngài dạy cho con làm gì!

Thiền sư nói:
– Phải, bài kệ này con nít tám tuổi cũng thuộc, nhưng ông già tám mươi làm cũng chưa xong!

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam Mô A Di Đà Phật!